“Gửi anh! Chàng thợ lò của đời em”

Thứ sáu - 11/01/2019 14:29 37 0
Dưới đây là những chia sẻ chân thành nhưng cũng vô cùng xúc động của những người vợ thợ lò mà chúng tôi có dịp ghi lại trong những lần tác nghiệp. Thay lời muốn nói, BBT xin phép được biên tập lại những mong muốn ấy thành những lời gửi gắm mà các chị dành cho “đức lang quân” cũng là những người thợ lò tiêu biểu. Xin gửi lời chúc sức khỏe và hạnh phúc đến gia đình các anh, các chị và tất cả những gia đình của những người thợ lò trên muôn nẻo đường lấp lánh thương hiệu TKV
      Vũ Thị Mai - Vợ thợ lò Trần Thanh Huy - Phân xưởng Khai thác 10 - Công ty Than Quang Hanh.
 
vo1


      “Mình này, đã bao nhiêu năm kể từ ngày tôi theo mình ra đất mỏ lập nghiệp rồi nhỉ? Nhớ ngày ấy, tôi chưa tìm được việc làm. Đứa lớn nhà mình lại nhỏ quá. Mình ra ngoài này làm thợ lò vất vả, tôi ở nhà chăm con nơi nhà trọ khu Km5 này. Thế mà túc tắc, vợ chồng mình cũng vượt qua được khoảng thời gian ấy.

      Thật vui khi tôi tìm được việc làm ở Công ty nước khoáng công đoàn Quang Hanh. Dù công việc có lúc bận, lúc nhàn theo mùa, song cũng phần nào đỡ được cho mình một khoản chi phí. Dù đi làm mệt là thế, những lúc tôi nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, mình vẫn phụ tôi kèm các con học hành đến nơi đến chốn.  Dẫu có những khi mình và tôi cùng phải thức dậy đi làm từ tờ mờ sớm chớm đông, con bé đi học tư thục phải lóc cóc theo mẹ lên trường từ 5 giờ sáng chờ cô giáo đến, tôi vẫn nghĩ rằng, chồng mình còn vất vả, còn mệt mỏi hơn tôi nhiều.

      Cho đến một ngày… Mình có nhớ cái ngày mình chuyển phân xưởng và đèo tôi lên mặt bằng khu Ngã Hai làm giấy tờ không? Đó là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy khu vực ăn uống của những người thợ lò. Dù là vợ thợ lò bao nhiêu năm, nhưng phải đến tận ngày hôm ấy, tận mắt chứng kiến từng tốp thợ từ lò đi ra, toàn mặt, toàn thân họ đen nhẻm những than. Trên gương mặt đó chỉ vẻn vẹn còn lại đôi mắt sáng quắc với nụ cười tỏa sáng trên môi. Tôi đã suýt bật khóc vì thương, thương mình thật sự. Qua bao nhiêu sách báo, truyền hình, tôi cũng khó có thể hình dung, chồng mình đã và đang ngày đêm gắn bó với công việc đầy gian khổ ấy. Càng thương mình bao nhiêu, tôi lại căn dặn các con phải thật ngoan, phải thương ba mẹ nhiều bấy nhiêu.

      Vẫn biết có những khó khăn luôn thường trực, nhưng vợ chồng mình luôn bên nhau vượt qua mình nhỉ? Nhờ có mình luôn cố gắng chăm chỉ làm lụng, đạt thật nhiều thành tích cao, tôi cũng được “thơm lây”.  Tôi thầm cảm ơn Công ty và cả Tập đoàn Than đã quan tâm đến những con người lao động. Và trên tất cả, tôi tự hào về mình nhiều lắm”.

      Phạm Thị Mai Hương - Vợ Thợ lò Đỗ Văn Việt - Phân xưởng Than 7, Công ty Than Dương Huy:

vo2


      Gửi “Chàng sinh viên lớn” của gia đình ta!

      Em gọi anh là chàng sinh viên lớn, không phải chỉ để “phân biệt” với cô con gái đầu lòng của chúng ta đâu anh. Đó còn là bởi, bên cạnh anh mỗi khi đi làm đều không thể thiếu được một chiếc túi nhỏ như cặp sách của các bạn sinh viên vậy.

      Chúng mình bén duyên nhau cũng đã 24 năm rồi nhỉ. Ngày ấy, em, cô gái Cẩm Phả chính gốc đã lựa chọn một chàng thợ lò người Thái Bình là anh làm chồng. Em biết, làm thợ lò là công việc vất vả. Nhưng giữa bao nhiêu công việc, nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng thì gian khổ sẽ giành phần ai? Và em đã không lựa chọn nhầm. Em tự thấy bản thân là một người vụng về. Nhưng, người ta thường nói: “Nam châm trái dấu thì hút nhau”, chồng em lại vô cùng chịu khó, vừa đi làm đầy đủ công cán, lại tích cực trong công tác xã hội.  Cả việc nội trợ trong gia đình, anh đều đảm đương được tất cả.

      Hai mươi tư năm cùng chung sống, có với nhau ba người con, em cũng đã “nằm lòng” những sở thích, thói quen của anh. Họ hàng nội ngoại, chỉ mình anh là thợ lò. Ở Công ty, anh lại còn là một người thợ lò xuất sắc khi liên tục đem về cho mẹ con em những phần thưởng quý giá đánh đổi bằng những giọt mồ hôi của chính mình. Em không giỏi ca hát, làm thơ như nhiều cô gái khác nên chẳng thể động viên anh bằng tiếng hát, câu thơ. Mỗi lúc anh đi làm, chẳng biết hôm nay ngày công của anh ra sao. Nhưng em luôn hy vọng vào những điều tốt đẹp, luôn đặt niềm tin nơi anh. Chỉ mong sau mỗi ca làm việc, em lại được thấy anh đeo chiếc túi xách quen thuộc ngang hông và trở về nhà bình an với nụ cười trên khóe miệng thân thuộc.

      Mỏ Dương Huy cũng là một mỏ đã có hàng chục năm nay. Em tự hào lắm khi chồng mình đã cố gắng cống hiến phần nào đó công sức cho Mỏ và em cũng thầm mong con chúng ta sẽ tiếp tục đi con đường mà bố đã chọn. Có chồng là một thợ lò xuất sắc, được cả Công ty và Tập đoàn ưu ái, em tự hào lắm anh à. Đó là niềm vui không phải ai cũng có được. Nhưng cũng chẳng cần những danh hiệu hào nhoáng thêm nữa. Với em, anh là một người chồng xuất sắc rồi!

      Sằm Thị Thuyên - vợ thợ lò Lê Văn Thỉnh, Phân xưởng Khai thác 2, Công ty CP KLM Bắc Cạn, Công ty CP KLM Thái Nguyên

      “Chồng yêu!

      Vậy là em đã làm vợ anh được 8 năm. Khoảng thời gian ấy chưa phải là dài mà cũng không phải là ngắn nhưng hai vợ chồng mình đã cùng vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống, nhất là được đồng hành trải qua những cảm xúc vui buồn, lo âu vì đặc thù công việc của anh không như những người khác - anh là thợ lò với bao nhọc nhằn, vất vả đặc thù. Mỗi sáng, mỗi tối khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, anh lại nổ xe máy đi làm dù trời mưa hay nắng, anh vẫn cần mẫn vậy. Những lúc như thế, em thương anh vô cùng và lúc nào cũng thấp thỏm chờ anh về bởi con đường anh đi làm hàng ngày rất xa, địa hình đồi núi lại khó đi…

      Mùa đông đang tới rồi, chồng em sẽ lại càng vất vả hơn khi lạnh, rét buốt mà anh vẫn phải dậy từ 5h sáng để đi làm khi trời còn tối om, sương mù mịt không nhìn thấy đường. Nhưng chồng của em vẫn luôn lạc quan lắm, anh nhỉ? Sáng nào trước khi dậy, anh cũng trêu đùa hai mẹ con em là sướng nhất. Anh bảo, chỉ ước là được ngủ nướng, được thường xuyên đưa con đi học, được chơi với con ngày thứ 7, chủ nhật nhưng em biết anh cũng yêu công việc lắm. Dù đi làm hay ở nhà, anh cũng luôn thường trực lo toan xem trong công trường anh em làm việc như thế nào, có đêm đang ngủ say nhưng nghe thấy chuông điện thoại là anh bật dậy nghe ngay, sợ công việc trong lò có điều gì bất thường. Những lúc như vậy em thấy thương anh vô cùng anh biết không? Và em đã tự hứa với bản thân sẽ cố gắng chăm lo tốt cho con cái, chu toàn công việc gia đình để anh đỡ phải bận tâm nhiều, hết ca làm việc về nhà có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn. Em cũng sẽ cố gắng chuẩn bị những bữa ăn đầm ấm nhất, đủ chất nhất để anh đảm bảo sức khoẻ hoàn thành tốt công việc được giao và là chỗ dựa vững chắc nhất cho hai mẹ con em. Yêu chồng!

      Phạm Thị Lan - vợ thợ lò Phạm Văn Thảo, Phân xưởng Khai thác 13, Công ty CP Than Vàng Danh

      “Gửi chồng - người thợ lò của em!

      Anh làm “thợ lò” với đặc thù công việc không giống như những người đàn ông khác và cũng vì thế mà em có diễm phúc trở thành vợ của thợ lò. Nói vui vậy thôi chứ người ta bảo đời thợ lò “ăn dương gian, làm âm phủ” chỉ với 6 chữ đó thôi là mọi người phần nào hiểu được công việc của anh vất vả và nguy hiểm đến nhường nào rồi phải không anh?

      Chồng ơi, em thương chồng phải vất vả và luôn đối mặt với những mối nguy hiểm rình rập mỗi ngày. Thương chồng phải thiệt thòi hơn so với bao người đàn ông khác vì công việc ca kíp liên tục không có nhiều thời gian gần gũi bên vợ con; phải thức khuya, dậy sớm đi làm từ lúc ngoài đường tối om, lạnh lẽo vào những ngày đông giá lạnh cho đến những hôm nắng như thiêu như đốt vào những ngày hè 30-38 độ. Thương chồng ngày nào đi làm về cũng lấm lem bởi khói bụi của than, của lò - cái khói bụi mà dù có rửa cách nào cũng không trôi đi hết được.  Thương chồng lắm lắm!

      11 năm qua, vợ chồng mình đã cùng nhau trải qua biết bao vui buồn. Và em cũng đã được sống trong “tình thợ mỏ” như anh vẫn nói. Công ty anh có nhiều đãi ngộ, bạn bè trong Phân xưởng của anh đều yêu thương nhau. Ai ốm đau hay gia đình có chuyện gì là anh em lại xúm vào giúp đỡ, hỏi han, chăm sóc. Em sinh em bé, mọi người qua động viên nhiều rồi Công ty cũng gửi quà chẳng thiếu dịp nào. Còn chồng yêu của em dù đặc thù công việc vất vả vậy nhưng cũng không vì thế mà anh quên bất cứ một ngày lễ nào. Hoa, bánh, socola hay thỏi son… luôn làm người vợ như em ấm lòng đến vô cùng chồng ạ.

      Con của chúng mình đã vào lớp 5, hai vợ chồng đã có căn nhà của riêng mình. Tiệm tóc nhỏ của em cũng góp phần trang trải thêm vào các khoản chi tiêu của gia đình. “Anh thợ lò đặc biệt” của em thì luôn là công nhân tiêu biểu của đơn vị. Em thực sự cảm thấy hạnh phúc và hài lòng bởi những gì mà vợ chồng mình đang có. Mỗi lúc nhìn anh chơi đùa với con luôn là khoảnh khắc khiến em thấy bình yên và lắng đọng nhất. Cảm kích anh và thương chồng nhiều lắm!

NQ (ST)

Nguồn tin: vinacomin.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây